CẢM ƠN CUA-RƠ VÕ PHÚ HÙNG!

By







Trân trọng cảm ơn cua-rơ Võ Phú Hùng!







Cua-rơ Võ Phú Hùng và cuốn truyện thiếu nhi "Con Chó Hoang Và Những Điều Bí Ẩn" của tác giả Nguyễn Thị Bích Nga!





 




More...

TẠ NGƯ

By






More...

MỜI NGHE BÀI HÁT "NIỆM THIÊNG"...

By




Tạ Ngư thân mời các anh chị các bạn nghe bài hát NIỆM THIÊNG - THE HOLY PRAY.


Lời tiếng Việt: Nguyễn Anh Nông.
Lời tiếng Anh: Nguyễn Thị Bích Nga.
Nhạc: Nguyễn Trung Kim.
Hòa âm & Phối khí: Vĩnh Hà.
Ca sĩ trình bày: Lisa.


Tại địa chỉ:
http://trungkim.vnweblogs.com/







More...

VĨNH BIỆT NHẠC SĨ TRỊNH HƯNG (1930 - 2008)

By




CẢM ƠN ĐỜI MỖI SỚM MAI THỨC DẬY
TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG!


 
Các anh chị các bạn thân mến!
Cách đây không lâu trong chùm thơ chủ đề MỘT MÌNH - NỖI LÒNG NGƯỜI ĐANG CÔ ĐƠN Tạ Ngư đã post lên một số bài thơ hay có tựa đề là MỘT MÌNH  trong đó có bài thơ MỘT MÌNH của nhạc sĩ Trịnh Hưng:

Một Mình




Một mình uống một mình ăn
Một mình một chiếu một chăn một giường

Một mình nhớ một mình thương
Một mình thao thức đêm trường năm canh

Một mình tỉa lá uốn cành
Một mình mình viết một mình mình xem

Một mình ngồi dưới ánh đèn
Viết đi sửa lại để xem một mình

Một mình ôn chuyện tâm linh
Một mình ca khúc một mình mình nghe

Một mình oi bức trưa hè
Một mình nghe rõ tiếng ve kêu sầu

Một mình nhìn trước ngó sau
Một mình vô thức giữa lầu lặng yên

Một mình thiền để dễ quên
Một mình quán tưởng sáng lên diệu kỳ


Một mình lắm lúc ngồi ỳ
Hai mình có phải diệu kỳ hơn không?




Nhạc sĩ Trịnh Hưng


Sáng nay tình cờ đọc báo Thanh Niên Online Tạ Ngư mới biết tin nhạc sĩ Trịnh Hưng đã vĩnh biệt cuộc đời cách đây 2 tuần! Ông là một con người tài hoa là tác giả  các ca khúc mang phong vị đồng quê được nhiều người yêu thích như: Tôi yêu Lối về xóm nhỏ Lúa mùa duyên thắm Tình thắm duyên quê Tiếng ca dân lành Trăng soi duyên lành...


Ông từng đào tạo nhiều ca sĩ nổi tiếng như Ánh Tuyết Bạch Yến Thanh Thúy. Các nhạc sĩ Đỗ Lễ Trúc Phương cũng là học trò của ông. Ông còn vẽ hí họa làm thơ.

Nhưng có một điều Tạ Ngư bất ngờ nhất hai câu thơ mà Tạ Ngư rất yêu thích thường hay đọc to lên cho bạn bè cùng nghe:



CẢM ƠN ĐỜI MỖI SỚM MAI THỨC DẬY
TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG!


chính là của nhạc sĩ Trịnh Hưng!

Trong lòng xúc động Tạ Ngư viết bài này thay cho một nén nhang xin được thắp lên trước mộ ông!

Các anh chị các bạn có thể đọc thêm thông tin về nhạc sĩ Trịnh Hưng qua đường link sau đây:


http://www6.thanhnien.com.vn/Vanhoa/2008/5/24/240502.tno




More...

HOA TUYẾT - TRUYỆN THIẾU NHI CỦA NGUYỄN THỊ BÍCH NGA

By








HOA TUYẾT



“… Thế rồi vị thần tháng Mười Hai cầm cây trượng gỗ gõ nhẹ xuống lớp tuyết trắng xóa ba cái. Ngay sau đó từ bên dưới bắt đầu vọng lên một âm thanh kỳ lạ. Đó là tiếng rì rào êm êm như tiếng nứt lách tách của từng hạt bắp nhỏ khi được rang nóng. Trước đôi mắt kinh ngạc của chú bé mồ côi hàng trăm hàng ngàn mầm cỏ xanh chen nhau chui lên khỏi lớp tuyết lạnh ngắt. Những lá cỏ nhanh chóng mọc dài ra và rồi trên đỉnh mỗi thân cỏ xuất hiện một nụ hoa năm cánh. Khí cánh hoa nở bung có nến màu trắng đục với những lấm chấm đỏ như máu.
Vị thần tháng Mười Hai mỉm cười hiền lành nói với chú bé:
-Hoa tuyết đó. Con mau hái hoa gom lại thành một bó to mang về cho bà mẹ kế của con đi. Nhanh đi con. Trời lạnh lắm coi chừng bị cảm lạnh.
Chú bé mồ côi mừng rỡ nói lời cảm ơn rồi lính quính lom khom hái từng bông hoa tuyết. Sau khi hái được một ôm đầy chú bé ngẩng lên định chào tạm biệt vị thần tháng Mười Hai thì thần đã biến mất từ lúc nào..."
 




Bi gấp cuốn sách mỏng lại mơ màng nghĩ ngợi đến những bông hoa tuyết trắng thêm một lúc nữa mới chịu đứng dậy. Một cơn gió nhẹ thoảng qua. Lá mai chiếu thủy vàng rơi rụng lả tả đầy khoảnh sân nhỏ. Nó quay mặt vào nhe răng cười với ông nội:
-Hôm nay lá mai rụng nhiều quá ông ơi. Sắp trụi hết lá trên cây rồi.
Ông nội nheo nheo đôi mắt nhìn ra bầu trời xanh biếc giọng ông phều phào:
 
-Ừ cuối thu mà… Mùa này lá cây phải rụng nhiều thôi… Cầm chổi quét sân đi con.
-Dạ.
Quét sân xong Bi bước vào chái bếp bên hông nhà để nấu nồi cháo trắng cho ông nội. Chẳng biết ông mắc bệnh gì mà ngày nào cũng phải ăn cháo trắng mặc dù ông thèm ăn cơm lắm. Nhiều lần Bi lén bố mẹ đút cho ông vài muỗng cơm nóng chan nước cá kho để rồi ngay sau đó Bi phải dìu ông ra ngồi bên bụi dâm bụt đầy hoa đỏ để ông ói ra. Bi nghe hàng xóm xì xầm ông nội bị ung thư thực quản chi đó nhưng Bi không biết bệnh này là bệnh gì mà hễ ông ăn cơm vào thì ói ra…
Nhúm lửa xong Bi bắc nồi gạo lên bếp cầm tấm giấy các-tông quạt quạt mạnh cho hơi nóng không tạt vào mặt. Mèo mướp từ bên ngoài thủng thỉnh đi vào đi lòng vòng quanh chỗ Bi kêu ngoeo ngoeo. Bi hỏi nó:

-Gì đây? Đói bụng rồi hả cưng?
Mèo mướp mở to đôi mắt tròn xoe nhìn Bi:
-Còn cơm nguội cá thừa không Bi? Cho em miếng đi.
Bi xé mẩu cá khô thảy vào trong cái chén riêng của nó và nói:
-Ăn đỡ đi cưng. Bi phải nấu cháo cho ông nội.
Mèo mướp không vội nhấm nháp mẩu cá nó góp ý với Bi:
-Bi bỏ vô nồi thêm một nắm bắp tươi hầm mềm thật mềm nha.  
-Bắp tươi? Gì kỳ vậy cưng?
Mèo mướp gật đầu giọng chắc nịch:
-Bi cứ làm đi. Nồi cháo sẽ có mùi thơm của bắp hấp dẫn lắm. Cho ông nội ăn cháo trắng hoài tội nghiệp ông nội lắm.
Nghe lời mèo mướp Bi lục trong thúng bắp mới bẻ ngày hôm trước lấy ra một trái bắp xanh non lột hết vỏ lột hết râu rồi tỉ mỉ lặt những hạt non còn mọng sữa thảy vào nồi gạo. Ngồi im một lúc mèo mướp bắt đầu nhõng nhẽo:
-Bi đọc truyện Hoa Tuyết cho em nghe nữa đi.
-Nghe hai lần rồi cưng vẫn chưa chán sao?
-Chưa… Đọc cho em nghe thêm một lần nữa đi…
Bi lật cuốn sách mỏng ra bắt đầu đọc to lên cho mèo mướp nghe. Được một đoạn tự nhiên Bi dừng lại ánh mắt nhìn đăm đăm vào ngọn lửa và buồn buồn nói với mèo mướp:
-Bi sợ… ông nội chết quá hà.
-Nói bậy.
-Bi nghe mấy bà hàng xóm xầm xì vậy đó… Mấy bà nói chắc ông nội hổng ăn được cái tết này đâu.
-Nói bậy. Nghe em nè. Khi nào có hoa tuyết rơi ông nội mới chết.
Bi quay lại nhìn mèo mướp:
-Ở miệt quê mình thì làm gì có hoa tuyết?
-Thì đó… Thì khi nào có hoa tuyết rơi ông nội mới chết.
Bi hiểu ý nghĩa câu nói của mèo mướp. Bi chìa tay kéo mèo mướp lại gần ôm nó vào người và nói khe khẽ với nó:
-Ừ ha. Còn lâu mới có hoa tuyết rơi xuống miệt quê mình ha…





Bi đang phơi quần áo phía sau nhà thì chó cỏ chạy ào tới thè lưỡi thở hực hực. Nó tròn đôi mắt nâu xám nhìn Bi hỏi:
-Bi? Chú bé đem bó hoa tuyết về cho bà mẹ kế rồi sao nữa?
-À… Bà mẹ kế nghĩ nếu mình hái hoa tuyết mang ra chợ bán chắc sẽ được tiền nhiều vì mùa đông không có hoa tuyết. Thế là bà chạy ra cánh đồng hái hoa tuyết. Vị thần tháng Mười Hai dùng cây trượng gỗ biến bà thành một bức tượng đá đứng giữa cánh đồng đầy tuyết trắng xóa.
Chó cỏ giơ bàn chân trước lên liếm liếm xong nó nói:
-Hay lắm. Kẻ ác lúc nào cũng bị trừng phạt.
Bi không trả lời lặng lẽ giũ mạnh chiếc áo của ông nội và cẩn thận phơi nó trên sợi dây. Vuốt ve hai ống tay áo khuôn mặt Bi rầu rầu vì mấy hôm nay ông nội yếu sức lắm không thể ngồi được chỉ nằm im trên giường thôi. Có lúc lén nhìn ông Bi thấy ông chảy nước mắt. Thương ông quá Bi đến bên cạnh ông định đọc truyện cổ tích Andersen cho ông nghe để ông khỏi buồn để ông khỏi khóc nữa. Nhưng ba (hoặc mẹ) lại xua tay đuổi Bi đi chỗ khác chơi cho ông nằm nghỉ…
Chó cỏ đặt bàn chân đen xì của nó lên bàn chân Bi sủa nhỏ một tiếng tỏ vẻ quan tâm:
-Sao buồn vậy Bi? Sao cứ đứng vuốt áo ông nội hoài vậy?
Bi cúi xuống nhìn nó rồi liếm đôi môi khô nứt:
-Ừ Bi buồn lắm cưng à…
-Buồn gì? Nói em nghe với!
-Bi sợ… ông nội chết quá hà…
-Nói bậy nè!
-Thiệt mà cưng. Mấy hôm nay ông hổng ăn gì hết chỉ uống sữa thôi. Mà cưng biết không uống vô muỗng sữa nào ông cũng ói ra hết. Hic…
Chó cỏ dùng chân quào quào ống quần Bi:
-Đừng có “hic… hic…” nữa nè! Em thấy ông nội vẫn khỏe mà. Em cam đoan với Bi chỉ khi nào có hoa tuyết rơi ông nội mới chết.
-Thiệt không cưng?
Chó cỏ nhe răng ra cười:
-Em đâu có nói dóc đâu.
Bi chắp hai tay lên ngực thì thầm một mình:
-Ừ. Bi mong ông nội sẽ sống lâu với Bi vì đời nào mà có hoa tuyết rơi xuống quê mình cưng ha…?





“Cục tác! Cục tác! Cục gì trắng xát!”
Chị gà mái nhảy từ trên ổ xuống đất rồi vừa đi lửng thửng chị ta vừa hét toáng lên báo tin cho mọi người biết chị mới đẻ một quả trứng be bé xinh xinh. Đến chỗ Bi đang ngồi gọt mướp chị ta khục khục trong họng như nũng nịu xin ăn. Bi với tay lên bịch thóc dành riêng cho gà treo gần đó vốc một nắm đầy rồi rải ra sân cho chị ta. Mổ lia mổ lịa vào mớ thóc cho đến khi suýt mắc nghẹn chị gà mái mới chịu dừng mỏ lại thủng thỉnh bước lại gần Bi. Bi chìa tay chị ta vội vàng lảng ra xa rồi cúi xuống mổ thóc tiếp.
Bi ngước nhìn ngọn cây mai chiếu thủy cao ngất trên đầu nó. Cây mai gì mà cao quá chừng. Chiều cao phải năm hoặc sáu thước chứ không ít. Chắc tại hồi đó ông nội thả nó xuống một cái hố to ủ đầy rác đã hoai nên cái gốc to bự thân cây mạnh mẽ và cành lá cũng không kém phần “hoành tráng”.
Hai tháng trước cây mai chiếu thủy rụng sạch hết lá nhìn nó khẳng khiu như một bộ xương khô thấy thương lắm. Lúc đó ông nội bắt Bi tưới thật nhiều nước nhờ vậy mà giờ này lá cây xanh um sum suê trên đầu và hoa mai nở hoa trắng xóa khắp cành. Bất cứ ai vào nhà chơi khi đi ngang qua cây mai chiếu thủy cũng phải quở vài câu. “Bông nhiều quá…”
Bi lấy cuốn sách mỏng ra đọc truyện Hoa Tuyết cho chị gà mái nghe lần nữa. “Mùa đông năm đó thời tiết thật lạnh lẽo nhưng bà mẹ kế vẫn bắt chú bé mồ côi phải đi vào trong núi sâu hái hoa tuyết mang về cho bà. Nếu không có hoa tuyết bà mẹ kế sẽ đuổi chú bé mồ côi ra khỏi nhà luôn…”
Chó cỏ nằm cuộn người bên cạnh Bi lúc nào không rõ nó chép miệng nói bâng quơ:
-Cứ mỗi lần nghe Bi đọc tới đoạn này là em muốn khóc.
-Ừ. Bi cũng vậy cưng ạ.
Mèo mướp giơ chân lên vuốt râu ngẫu hứng đọc hai câu ca dao:
“Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng”.
Chị gà mái chân bới đất mỏ kêu “cục cục” với vẻ không bằng lòng:
-Mấy ông tướng có chịu im lặng nghe chị Bi đọc tiếp không hả?
Chó cỏ và mèo mướp vội vàng bịt mồm bịt miệng lại làm như sợ hãi gà mái lắm khiến Bi cảm thấy tức cười. Bi mở sách ra định đọc tiếp thì một cơn gió bất ngờ ào đến. Ôi. Gió mạnh quá. Gió vặn ngọn cây mai chiếu thủy sang trái rồi lắc nó sang phải. Gió hất những cành bông trắng ngẩng đầu lên rồi dìm cả một tàn cây rậm rạp cúi đầu xuống. Gió lặt hết những bông hoa mai chiếu thủy trên cành thả rơi rụng lả tả như một cơn mưa tuyết trắng xóa…
Chó cỏ bật đứng dậy hét toáng:
-Bi ơi! Hoa tuyết rơi kìa…
Mèo mướp cũng nhảy nhót vỗ tay reo hò:
-Ôi đẹp quá! Hoa tuyết rơi! Hoa tuyết rơi!
Bi ngước mặt nhìn hốt hoảng chìa tay đón lấy những bông mai chiếu thủy đang xoay xoay trong gió như những bông hoa tuyết. Rồi Bi kêu lên:
-Nhưng mà… tại sao… hoa tuyết rơi cưng ơi…?
Chưa kịp nói hết câu Bi đã nghe tiếng khóc òa của mẹ từ trong nhà vọng ra… Chó cỏ và mèo mướp im bặt. Tất cả đều bàng hoàng. Vậy là thôi rồi. Bi đứng yên nhắm mắt úp hai tay vào ngực cầu nguyện. Trên đầu Bi những đóa hoa tuyết trắng vẫn rơi rơi…


  

 

More...

NHỮNG BÀI THƠ BẤT TỬ - GUILLAUME APOLLINAIRE - BÙI GIÁNG - HỮU LOAN - BÍCH KHÊ - VŨ HOÀNG CHƯƠNG

By








Bài 1: L Adieu


J ai cueilli ce brin de bruyère
L automne est morte souviens-t en
Nous ne nous verrons plus sur Terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t attends

Guillaume Apollinaire







LỜI VĨNH BIỆT

Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó...


Bùi Giáng - dịch






*****************************************







Bài 2: Màu Tím Hoa Sim


Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng đang xanh.


Tôi người vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới
 

Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo.


Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi.






Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê...
 
 

Nhưng không chết
Người trai khói lửa
Mà chết
Người gái nhỏ hậu phương
Tôi về không gặp nàng

 
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh


Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được nhìn nhau một lần





Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...


Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
Biết tin em gái mất
trước tin em lấy chồng;


Gió sớm thu về rờn rợn nước sông 
Đứa em nhỏ lớn lên ngợ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
cỏ vàng chân mộ chí.


Chiều hành quân
Qua những đồi sim
những đồi sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
(áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm mẹ già chưa khâu...)


 

Hữu Loan







*********************************************








Bài 3: Tỳ Bà

Nàng ơi ! Tay đêm đang giăng mềm
Trăng đan qua cành muôn tay êm
Mây nhung pha màu thu trên trời
Sương lam phơi màu thu muôn nơi


Vàng sao nằm im trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi! Nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê

Cây đàn yêu đương làm bằng thơ
Cây đàn yêu đương run trong mơ
Hồn về trên môi kêu: em ơi
!

Thuyền hồn không đi lên chơi vơi



Tôi qua tìm nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Ðâu tìm Ðào Nguyên cho xa xôi
Ðào Nguyên trong lòng nàng đây thôi



Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
!

Trăng nay không nàng như trăng thiu
Ðêm nay không nàng như đêm hiu

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi!
Vàng rơi! Thu mênh mông!



Bích Khê







*******************************************


Bài 4: Đời Vắng Em Rồi


Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu
Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu
Thôi rồi - tay nắm tay lần cuối
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau.



Trai lỡ phong vân gái lỡ tình
Này đêm tri ngộ xót điêu linh
Niềm quê sực thức lòng quan ải
Giây phút dừng chân cuộc viễn chinh.



Tóc xõa tơ vàng nệm gối nhung
Ðây chiều hương ngát lả hoa dung
Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo
Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồng.



Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay
Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy
Nắng mưa đã trải tình nhân thế
Lưu lạc sầu chung một hướng say.



Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai
Ra đi chẳng hứa một ngày mai
Em ơi lửa tắt bình khô rượu
Ðời vắng em rồi say với ai?



Phương Âu mờ mịt lối quê nàng
Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
Ghé bến nào đây người hải ngoại
Chiều sương mặt bể có mơ màng.



Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không
Mà đây lòng trắng một mùa đông
Tương tư nối đuốc thâu canh đợi
Thoảng gió trà mi động mấy bông.



Vũ Hoàng Chương




More...

NGỒI SAU LƯNG CHA - BÀI VIẾT CỦA BÚT NAM

By



NGỒI SAU LƯNG CHA
 


Trong lúc dừng lại chờ đèn xanh tôi chợt chú ý đến một ông già chạy xe cub 50 chở một cô gái trẻ. Rất ngộ nghĩnh cô gái to gần như gấp đôi ông già và đang ngủ rất ngon trên lưng ông. Có lẽ do quá mệt vì phải học cả ngày hoặc phải đi một quãng đường quá dài nên cô bé đã tranh thủ chợp mắt. Một giấc ngủ nhanh ngắn và dằn xóc. Và ngay lúc đó chỉ có bờ vai gầy guộc nhỏ nhắn và vững chãi của người cha (tôi đoán thế) mới đủ an toàn để cô con gái có thể ngủ suốt cả đoạn đường.


Đã từ rất lâu rồi tôi không ngồi sau lưng cha (vì nhiều lý do lắm: tôi đã lớn có xe riêng có người yêu và... cũng chẳng có lý do gì để cha phải chở tôi) nên tôi quên mình đã vui như thế nào khi được cha chở. Nhưng tôi vẫn nhớ những sáng đi học lưng cha cong cong đạp xe chở tôi ăn sáng đến trường rồi mới đi làm. Những trưa nắng gắt lưng áo cha ướt đẫm mồ hôi để tôi ngồi sau vô tư mút cây kem đậu xanh mát lạnh. Những đêm gió mát đi bát phố cha vừa đạp xe vừa hát khe khẽ tôi với mẹ ngồi sau lưng... lắng nghe cha hát.


Bỗng tôi thèm...


Ngồi sau lưng cha để thấy mình vẫn còn bé bỏng.


Ngồi sau lưng cha để được vòng tay ôm lấy cha một cách tự nhiên không ngượng nghịu.


Ngồi sau lưng cha để xót xa khi thấy vai cha oằn đi rất nhiều vì thời gian vì... mình.


Ngồi sau lưng cha để biết rằng một ngày nào đó mình sẽ là người ngồi sau tay lái và cha sẽ ngồi sau mình.


BÚT NAM
(báo Thanh Niên Online)
http://www6.thanhnien.com.vn/Doisong/2008/5/11/238244.tno





More...

2 BÀI THƠ CỦA HOÀNG ĐÌNH QUANG

By



MỪNG SINH NHẬT THỨ 57
CỦA NHÀ VĂN HOÀNG ĐÌNH QUANG

13-5-2008

TẠ NGƯ XIN GỞI ĐẾN CÁC ANH CHI CÁC BẠN HAI BÀI THƠ RẤT TÌNH CẢM ÔNG VIẾT VỀ CHA MẸ





BÀI THƠ TRÊN LÁ DONG





Bài thơ này con viết trên lá dong
Con dâu mẹ thắt chặt từng nút lạt
Một chiếc bánh chưng suốt đời lưu lạc
Gạo trắng lòng ngơ ngẩn sáng ba mươi



Lá dong xanh se thắt một vuông trời
Trời quê nhà hiu hiu trong mắt mẹ
Tiếng ai gọi con mình da diết thế
Có ai gọi con đâu!
Mù mịt mấy chân trời!



Đã một hoàng hôn hoàng hôn chiều ba mươi
Cỏ đã giãy trên mồ cha mới lạ
Hương đã thắp trong vòm cây kẽ lá
Chỉ hoa đào còn đợi đến ngày mai



Bánh chưng xanh con bóc để giữa trời
Xanh lạ lẫm đến cay sè mí mắt
Một đời bánh không bao giờ đổi khác
Con đem mình lưu lạc với lá dong...


Sài Gòn 1995






CHÙM KHẾ





Chùm khế đầu mùa mẹ vẫn đợi dành ta
Ơi con đại bàng tha hương nhớ ngày về ăn quả
Có một chiều mùa đông trắng xoá
Ta trở về với hai bàn tay không!



Cây khế vô danh cha trồng
Chua hay ngợt làm sao mà biết được
Quả khế chín chứa bao nhiêu mơ ước
Mà đảo giấu vàng vẫn tít tận mù khơi!



Đại bàng bay đi biết mấy phương trời
Mẹ ngóng đợi. Khế chín rồi khế rụng!
Mảnh vườn nhỏ những buổi chiều xế bóng
Cả cuộc đời thăm thẳm hiện ra!



Cây khế ngày xanh cây khế đã về già
Cả đại bàng cũng không còn trẻ nữa
Những chùm khế vẫn vàng tươi rực rỡ
Chín rụng đầy với kỷ niệm tuổi thơ.



HOÀNG ĐÌNH QUANG


More...

MẸ BÂY GIỜ - THƠ HÀN SĨ NGUYÊN

By









Mẹ bây giờ chỉ còn là những hạt sương rơi
Trong vũng tối mênh mông phả nỗi buồn hiu hắt



Giữa chốn bao la Mẹ buông lơi đôi dòng nước mắt
Đổ xuống thành sương ban giọt mật cho đời 



Con lặng buồn giữa phố xá đông vui
Gánh nợ trần ai bời bời trĩu nặng 



Mẹ vẫn theo con trong từng giọt nắng
Hóa gió phiêu du lãng đãng giữa lưng trời 



Mẹ bây giờ chỉ còn trong tiếng vọng à ơi
Chiều tĩnh mịch dần trôi cánh nhạn bay về núi